MUỐN
Okay, một ngày bạn sử dụng tới từ “muốn” bao nhiêu lần? Tôi muốn này, tôi muốn kia…muốn và muốn.
Nếu tần suất kha khá thì tức là bạn đang sống một cách gián tiếp với cuộc sống thực tế, giống như đang đứng trong phòng kính mà nhìn ra bên ngoài vậy.
Muốn là một động từ sai trái tôi liệt kê đầu tiên vì nó chính là kẻ thù số 1 của hạnh phúc và là chướng ngại vật rõ ràng nhưng ít ai nhận ra giữa bạn và cái bạn muốn. Tại sao không đạp đổ MUỐN và đi thẳng tới nơi bạn cần tới chứ? Nếu suốt ngày lạm dụng động từ này thì là quá dễ dãi với bản thân rồi đấy. Thay vì cố gắng đạt được bạn sử dụng MUỐN để trút những cảm xúc thừa thãi dồn nén bên trong khi bạn ngồi nhàn tản uống cà phê và thèm tới rỏ dãi những gì bạn đang nghĩ tới rằng mình sẽ làm được một ngày nào đó. Tớ muốn được đi du lịch vòng quanh thế giới. Tớ muốn mặc vừa bộ váy đó. Tớ muốn được nuôi một con thú cưng…Thật là dễ dãi phải không? Tôi có thể ngồi đó và MUỐN cả ngày.
Rồi không chỉ ngồi mà MUỐN cho một mình mình bạn còn MUỐN thay cả cho người khác. Tôi muốn anh thay đổi. Tôi muốn mọi người hạnh phúc. Chao ôi thật là sai trái. Nhỉ?
GIÁ MÀ
GIÁ MÀ, là một từ rất đỗi ngu si và thường thốt ra bởi những kẻ đầu óc tăm tối cho tới khi họ thốt ra GIÁ MÀ thì tức là đã có chút ánh sáng nhưng tất nhiên, chẳng có ích gì nhiều nhặn. Thứ ánh sáng muộn màng này như ánh nến của người quỳ trước bậc Phật, bậc Chúa để sám hối về quá khứ nơi mà họ đang hồi tưởng bởi từ GIÁ MÀ. Nếu MUỐN đưa bạn tới tương lai thì GIÁ MÀ là chiếc vé lội ngược về những kỷ niệm xưa cũ. Cả hai từ đều có sức tàn phá hiện tại ngang ngửa nhau.
Tôi nghĩ về bà nội, tôi nghĩ về những điều hết sức đơn giản bà đã than thở với đứa cháu, về những điều bà  lo lắng, về sự mệt mỏi của tuổi già, vậy mà lúc đó tôi không thẩm thấu được chút nào cho đúng đắn. Và còn rất nhiều thứ đã từng xảy ra khác nữa…Nếu có thể thì hãy nhân ngọn nến đó lên thành nhiều ngọn nến hơn, bằng cách tự nhìn vào bản thân, tự xem xét lại và sắp xếp những giá trị cốt lõi của bạn để thành một ngọn đuốc tự thân, soi rõ con đường bạn đi về phía trước, để không phải dùng tới cái từ GIÁ MÀ bần cùng này nữa.